TỰ SỰ - NỖI ĐAU MANG TÊN "LŨ"
Tác giả: Đỗ Đức Dũng -Viện trưởng Viện QHTLMN
10/17/2025


TỰ SỰ – NỖI ĐAU MANG TÊN “LŨ”
(Nhân dịp viết Thư ngỏ kêu gọi anh chị em Viện Quy hoạch Thủy lợi Miền Nam ủng hộ đồng bào miền Trung)
Tôi sinh ra và lớn lên ở miền Trung – nơi quanh năm chịu nhiều thiệt thòi vì nắng hạn và bão lũ. Tuổi thơ những năm 80 của tôi gắn liền với cảnh nghèo đói, khó khăn. Ở miền quê ấy, người dân chắt chiu từng giọt mồ hôi để đổi lấy miếng ăn, con chữ. Nhưng dù có cố gắng đến mấy thì thiên tai vẫn luôn rình rập.
Trong tất cả những nỗi lo, tôi sợ nhất là lũ. Năm nào quê tôi cũng có lũ, có ngập úng. Chỉ một trận lũ kéo đến, bao nhiêu tài sản tích cóp của bà con – mấy bao lúa, con heo, con gà – đều trôi theo dòng nước. Người dân nghèo lại càng nghèo thêm. Có những lúc tôi nghĩ: “Không thể nghèo hơn được nữa”. Thế nhưng, lũ lại về, và vẫn cuốn trôi tất cả.
Nhớ những ngày ấy, nhớ cảnh cha mẹ lo lắng, bà con chạy lũ, tôi hiểu sâu hơn nỗi cơ cực của phận người quê mình. Đắng cay không phải một lần, mà nhiều lần. Đến mức quen, nhưng chưa bao giờ hết đau.
Sau này, đất nước phát triển hơn, nhà nước xây dựng hồ đập, công trình thủy lợi để giảm bớt thiệt hại khi lũ về. Cuộc sống có phần ổn định hơn. Nhưng miền Trung thì vẫn là miền Trung: khó khăn chưa bao giờ buông tha.
Năm nay, lũ chồng lũ, mưa bão dồn dập khiến miền Trung lại oằn mình chịu đựng. Nước dâng nhanh, nhiều nơi chìm trong biển nước. Nhà cửa, ruộng vườn, trâu bò – bao nhiêu công sức lại mất trắng. Có những gia đình chỉ còn biết đứng nhìn trong bất lực, nước mắt hòa vào nước lũ.
Đã từng trải qua những tháng ngày chạy lũ, tôi thấu hiểu nỗi đau của đồng bào mình lúc này. Dù hiện nay tôi đang sống và làm việc ở miền Nam – nơi bình yên hơn, điều kiện khá hơn – nhưng mỗi khi nghe tin quê nhà ngập sâu, trong lòng tôi lại nghẹn lại. Thấy thương nhớ. Thấy xót xa.
Vì vậy, tôi viết những dòng này…
Để chia sẻ một phần ký ức và nỗi lòng của một người con miền Trung.
Để mong những người thân quen xung quanh tôi, những tấm lòng nhân ái, hãy cùng hướng về miền Trung trong lúc hoạn nạn.
Bà con mình đang rất cần những vòng tay nâng đỡ. Một sự sẻ chia hôm nay có thể giúp ai đó vượt qua khốn khó. Miền Trung chịu nhiều đau thương lắm rồi. Miền Trung đã quen với sự chịu đựng. Nhưng không ai đáng phải quen với mất mát. Xin hãy cùng tôi lắng tâm – động lòng. Mong rằng lũ rút, tình người ở lại…
TP. Hồ Chí Minh ngày 27/11/2025
Đỗ Đức Dũng
