MỘT BUỔI MASSAGE – MỘT BÀI HỌC VỀ NGHỊ LỰC SỐNG

Tác giả: Đỗ Đức Dũng

12/13/2025

Một buổi massage – một bài học về nghị lực sống

(Nhân dịp đi dự đám cưới Linh Anh ở Phú Yên cùng vợ 11-15 tháng 12, 2025)

Đỗ Đức Dũng

Lâu nay, với tôi, massage là một thứ khá xa xỉ. Xa xỉ không phải vì sợ tốn tiền, mà vì tôi luôn có cảm giác nó lấy đi quá nhiều thời gian — thứ mà tôi thường thấy không thật sự phù hợp với mình.

Tuy nhiên, trong chuyến đi cùng vợ, cả ngày ngồi xe khiến người mỏi rã rời. Để cải thiện và phục hồi sức khỏe, chúng tôi quyết định tìm một chỗ massage. Tôi bước vào phòng massage của Hội Người Mù ở Nha Trang với một tâm thế rất bình thường. Không phải đi tìm sự thư giãn đơn thuần, mà là một sự tò mò nhẹ nhàng: muốn trải nghiệm xem cuộc sống và công việc ở đó thực sự như thế nào.

Và thật lòng, khi bước ra, thứ đọng lại trong tôi không chỉ là sự nhẹ nhõm của cơ thể, mà là một cảm xúc sâu lắng, lặng lẽ và rất thật — cảm xúc của sự trân trọng và mến phục.

Những đôi mắt không còn nhìn thấy, hoặc chỉ còn rất ít ánh sáng, nhưng đôi tay thì đầy cảm nhận. Từng động tác xoa bóp, day ấn không hề máy móc, mà chuẩn xác, cẩn trọng và đầy trách nhiệm. Tôi cảm nhận rất rõ: họ không làm việc bằng sự thương hại của người khác, mà bằng tay nghề, bằng mồ hôi và bằng lòng tự trọng của chính mình.

Ở đó, tôi không thấy sự yếu đuối. Tôi thấy những con người khiếm khuyết về thị giác, nhưng không hề khiếm khuyết về ý chí. Họ chọn lao động, chọn đứng vững bằng sức mình, chọn đóng góp những giá trị thật cho xã hội. Đó chính là tinh thần “tàn mà không phế” — một tư tưởng không cần khẩu hiệu, chỉ cần được thể hiện bằng cách sống và làm việc nghiêm túc mỗi ngày.

Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất là điều này:
Con người không được định nghĩa bởi những gì họ thiếu, mà bởi cách họ vượt qua điều đó.

Trong khi có không ít người đủ đầy sức khỏe nhưng dễ buông xuôi, dễ than vãn, thì ở đây, những con người kém may mắn hơn lại âm thầm nỗ lực, dùng chính sức lao động của mình để nuôi sống bản thân, để giữ gìn nhân phẩm và để cảm thấy mình có ích.

Buổi massage kết thúc. Tôi gửi tiền và nói lời cảm ơn. Nhưng trong lòng tôi hiểu rất rõ: người cần nói lời cảm ơn nhiều hơn, thực ra là tôi.

Cảm ơn vì họ đã cho tôi một trải nghiệm không chỉ về thể chất, mà còn là một bài học sâu sắc về nghị lực sống. Cảm ơn vì họ nhắc tôi nhớ rằng: chỉ cần còn tinh thần vươn lên, còn biết lao động một cách tích cực và hợp lý, thì cuộc sống — dù khó khăn đến đâu — vẫn có thể trở nên tốt đẹp hơn.

Rời khỏi nơi ấy, tôi bước đi chậm hơn. Không phải vì mệt, mà vì muốn giữ lại cảm xúc đó lâu hơn — cảm xúc của sự trân trọng con người, của niềm tin vào giá trị lao động và của một niềm hy vọng rất giản dị:

Hy vọng rằng mỗi chúng ta, dù là ai, cũng sẽ biết sống có ích, sống tử tế và không bao giờ đầu hàng số phận.